Ba tháng không mua gì mới: mình học được gì
Không phải một thử thách để khoe. Chỉ là mình muốn biết bao nhiêu thứ trong tủ là do mình cần, bao nhiêu là do mình buồn.
Mình bắt đầu vào một tối tháng Năm, sau khi mở tủ và đếm được bốn cái áo sơ mi trắng gần như giống hệt nhau. Không phải mình thích áo trắng đến thế. Mình chỉ hay mua vào những hôm không vui.
Luật rất đơn giản: ba tháng, không mua quần áo, đồ trang trí, hay bất cứ thứ gì mình đã có phiên bản dùng được. Đồ ăn, thuốc, sách cho công việc thì vẫn mua.
Tháng đầu khó nhất — không phải vì thiếu, mà vì mất một thói quen dỗ dành bản thân. Mình phải tìm cách khác: đi bộ, gọi cho bạn, nấu một món mất thời gian.
Mua sắm không xấu. Chỉ là nó không bao giờ trả lời được câu hỏi mà mình thật sự đang hỏi.
Sau ba tháng mình tiết kiệm được một khoản đủ cho chuyến đi Đà Lạt bốn ngày. Nhưng thứ mình giữ lại lâu hơn là một câu tự hỏi trước mỗi lần bấm 'thanh toán': mình đang cần món này, hay đang cần một buổi tối tử tế với chính mình?
Mình thử một tháng thôi mà đã thấy khác. Sẽ đọc lại bài này khi yếu lòng.