Sáng thứ Bảy, một ấm cúc và cái cửa sổ mở
Mình tập dậy sớm không phải để làm được nhiều hơn, mà để có thêm một tiếng chẳng cần làm gì cả.
Có một khoảng thời gian mình tin rằng buổi sáng là để tranh thủ. Danh sách việc cần làm mở ra trước cả khi mình kịp rửa mặt, và đến trưa thì mình đã mệt theo cái kiểu rất khó gọi tên — không phải mệt vì làm nhiều, mà mệt vì không lúc nào được yên.
Rồi mùa hè năm nay mình thử một việc nhỏ: bảy giờ sáng, đun nước, pha một ấm hoa cúc, mở cửa sổ và ngồi đó. Không điện thoại, không sổ tay. Chỉ ngồi cho đến khi ấm trà nguội.
Hoá ra mười lăm phút như vậy đủ để cả ngày đi chậm hơn một nhịp. Mình nghe được tiếng xe rác, tiếng bà bán bánh mì gọi con, tiếng ai đó tưới cây trên ban công tầng bốn. Những âm thanh vốn vẫn ở đấy, chỉ là trước giờ mình chưa từng ở nhà đủ lâu để nghe.
Mình không cần một cuộc sống khác. Mình chỉ cần có mặt trong cuộc sống đang có.
Nếu bạn cũng đang thấy ngày của mình bị kéo đi quá nhanh, thử bắt đầu bằng một ấm trà. Không phải vì trà thần kỳ, mà vì trà cần thời gian — và trong lúc chờ, bạn buộc phải ở lại một chỗ.
Tuần này mình vẫn dậy lúc bảy giờ. Có hôm trời mưa nên phải đóng cửa sổ, nhưng ấm cúc thì vẫn còn đó.
Đọc xong mình đi pha trà luôn. Cảm ơn Lyn vì một buổi sáng nhẹ hơn.
Câu 'mệt vì không lúc nào được yên' đúng quá. Mình cũng đang tập lại buổi sáng của mình.