Playlist cho những buổi chiều mưa Hà Nội
Mười hai bài, không lời nhiều, đủ để ngồi cạnh cửa sổ mà không cần nói gì.
Bài này mình đang viết dở — phần nội dung sẽ được thay bằng chữ của mình.
Mỗi bài trên blog đều theo một nhịp giống nhau: một đoạn mở nhẹ, vài đoạn kể, một câu mình muốn nhớ lâu, rồi một đoạn kết ngắn.